Tìm chinh-hang-kem-chong-nang-fixderma-75g-chinh-hang-tu-bac-si-da-lieu-fixderma-officialstore-i.121034437.13233538155 giá rẻ, chất lượng trên sendo tại CuaHangGiaRe.Vn - Nơi bán sản phẩm chinh-hang-kem-chong-nang-fixderma-75g-chinh-hang-tu-bac-si-da-lieu-fixderma-officialstore-i.121034437.13233538155 uy tín, đa dạng mẫu mã, giao hàng, đổi trả nhanh chóng. Nhất Thế ngẩn ra: “Cậu học đại học y A?” “Ừ!” Tống An Thần khẽ gật đầu. Nhất Thế nhất thời không nói ra lời, ngượng ngùng nghiêng đầu ra chỗ khác, trong lòng bắt đầu nhấp nhổm. Đại học y A là giấc mộng từ khi còn nhỏ của cô. "Để an ủi những người thân của họ, cô nghĩ thế!" ông ta nói với sự khinh miệt rõ rệt. "Làm sao có thể an ủi những người thân của họ với sự giả dối được viết trên đây, trong khi tất cả mọi người dân trong vùng đều biết rằng chúng là những lời dối trá?" Nhất Thế xuống xe, tay chân cả người đau nhức, sáu phụ nữ chen chúc nhau trên cái xe nhỏ xíu, tay chân co quắp lại một chỗ, đường thì xóc nảy, đau nhức không thôi. Một y tá không nhịn được oán giận: “Mười mấy ngày tới đúng là chịu đủ luôn.” Tác giả:Cẩm TrúcThể loại:Ngôn TìnhSố chương: 43 chương và 3 phiên ngoạiTrạng thái:FullVăn án:Diệp Nhất Th đọc truyện Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì ? được đăng bởi gdragon7012 Vay Nhanh Fast Money. Gần đây Nhất Thế rất buồn bực. Chủ yếu là vì cô cảm thấy Tống An Thần không yêu cô nữa. Trực giác của phụ nữ là chuẩn xác nhất, vì thế mà cô khó chịu thật lâu. Sau khi kết hôn, Tống An Thần để Nhất Thế nghỉ việc, ở nhà làm vợ toàn thời gian, Nhất Thế vốn dĩ lười biếng, vui vẻ đồng mới vài tháng, Nhất Thế đã thấy tịch mịch. Tuy rằng có Triệu Cát Tường cũng ở nhà làm bà nội trợ bầu bạn, song… cô càng lúc càng cảm thấy Tống An Thần không còn mãnh liệt với cô phụ nữ cảm thấy sợ hãi, trống trải sẽ tìm người thổ lộ. Thế là Nhất Thế tìm Triệu Cát Tường. Gọi điện thoại tới, Triệu Cát Tường đang ăn dưa hấu, miệng ngồm ngoàm hỏi “A lô? Qua nói chuyện chơi? Tớ đang ăn dưa hấu mà.”“Qua đi mà, người ta đang buồn đây.”“Được rồi, lát nữa qua nhà cậu.”Triệu Cát Tường chạy tới nhà Nhất Thế xong, đầu tiên cắt trái dưa hấu nhỏ trong nhà Nhất Thế, ôm lên lầu ngồi trên ghế dựa, vừa ăn vừa nghe Nhất Thế càu nhàu.“Tớ cảm giác Tống An Thần ngoại tình.” Mặt Nhất Thế y như cô vợ nhỏ bị tổn thương.“Sao nói vậy?” Triệu Cát Tường không dừng lại, tiếp tục ăn dưa.“Anh ấy không mãnh liệt như trước nữa.” Nhất Thế buồn Cát Tường khựng lại, ôm dưa nhìn Nhất Thế lấy làm lạ. Nhất Thế bị Triệu Cát Tường nhìn như nhìn quỷ đến nỗi lông tơ dựng đứng, hắng giọng hỏi lại “Nhìn cái gì?”“Cậu nói mãnh liệt là…” Triệu Cát Tường dài giọng, mập mờ thấy Thế đỏ mặt gật đầu.“Anh ta làm sao mà không mãnh liệt nữa?” Triệu Cát Tường tiếp tục ăn dưa, há mồm tạp một miếng lớn.“Bây giờ mỗi bận anh ấy chỉ làm một lần.”“Phụt.” Thiếu điều Triệu Cát Tường phun hết dưa ra, mặt mày rúm ró nhìn Nhất Thế. Cô cảm thấy Nhất Thế muốn ăn đòn, cái gì mà háo sắc, coi như được mở rộng tầm mắt rồi. Lúc đầu nhất định là bị bộ dạng của Nhất Thế lừa gạt. Nhất Thế lập tức bổ sung thêm một câu “Lúc trước mỗi bận làm ít nhất ba lần.”Triệu Cát Tường hết chỗ nói rồi. Anh Tống này hơi bị giỏi đấy. Có lẽ là anh Tống bồi dưỡng đa phương diện, khơi mào tiềm năng chôn dấu của Nhất Thế, vì thế mới ăn nhịp với nhau, vợ chồng trẻ khá “hạnh phúc” =_=“Chỉ vì vậy mà cậu cho là anh ta không còn nồng nàn nữa?” Triệu Cát Tường cảm thấy, thật ra là tại Nhất Thế muốn mà không được mới sinh bất mãn.“Còn nữa.” Nhất Thế đập bàn giận Cát Tường kinh hồn, nhìn Nhất Thế đang tức tối.“Mỗi lần rõ ràng anh ấy còn muốn nữa nhưng không làm.” Vẻ mặt Nhất Thế như sắp phát điên. Mặt Triệu Cát Tường đổi sang màu đen, miệng sắp rút gân tới nơi. Nhất Thế tiếp tục phẫn nộ bừng bừng “Anh ấy làm người ta giận sôi gan, chắc chắn là có đàn bà bên ngoài nên không còn sức nữa.”“Có khả năng.” Triệu Cát Tường gật Thế nghe Triệu Cát Tường nói vậy, tức thì rầu rĩ, nước mắt hoen mi, chực chờ trào ra. Vị chua bốc lên đầu, vừa nghĩ đến chuyện Tống An Thần có người khác là thấy uất Cát Tường thấy Nhất Thế như sắp khóc đến nơi, vội vàng dỗ dành “Nói không chừng tại bận quá.”“Làm gì có, mấy ngày trước được nghỉ, anh ấy cũng thế.”Triệu Cát Tường làm bộ cẩn thận suy nghĩ “Hiện tượng này bắt đầu có từ lúc nào?”Nhất Thế ấm ức “Tuần trước nữa, vốn dĩ đang êm đẹp. Trời nóng lên, tớ ăn không vô, anh ấy còn mua đồ ăn vặt cho tớ, làm chút thức ăn thay đổi khẩu vị nữa. Bây giờ lại cấm tớ ăn đủ thứ, không cho ăn cay, không cho uống Cola, nước có gas.”Triệu Cát Tường cau mày không Thế cũng buồn bực. Cô thấy mình rất ủy khuất. Khoan nói tới chuyện muốn mà không được, chỉ riêng việc anh thay đổi thái độ với cô, từ một con búp bê sứ nâng niu trong lòng bàn tay biến thành bã cám thật sự khiến cúc hoa thắt Triệu Cát Tường đột nhiên xuất hiện một cái điện thoại, đặt bên tai cô, nói chõ vào “Bác sĩ Tống, anh nghe hết rồi chứ? Tôi nghĩ vấn đề anh muốn biết nằm ở đó đó.”Nhất Thế há hốc miệng, chỉ Triệu Cát Tường muốn nhe nanh múa vuốt.“OK! Bye bye.” Triệu Cát Tường ngắt điện thoại, cười nói “Vấn đề của cậu, bác sĩ Tống nói, anh ấy sẽ nhanh chóng giải quyết, bảo cậu chờ đến tối.” Triệu Cát Tường nhướng mày cười gian, vẻ mặt nhìn hết sức thô Thế tức điên, đấm ngực dậm chân nhưng vô dụng. Tối nay giải quyết? Tiêu rồi.***Để tránh chiến tranh, Nhất Thế giả bộ ngủ. Chập tối đã nằm trên giường đếm cừu. Đến khi bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa, cô vẫn tỉnh như sáo. Nhất Thế hoảng hồn, trùm kín chăn ra sức giữ vững tinh thần. Giả bộ ngủ, giả bộ Thế cảm nhận được có người ngồi trên giường, nghe được tiếng cởi quần áo sột soạt, chăn bị người vạch ra…Tim cô đập bùm bùm không ngừng. Nhất Thế cảm thấy có người vuốt ve cô đầy yêu thương, có người ôm cô vào lòng… không được, tiếp tục vờ ngủ. Vờ ngủ… cô tự nhủ với chính mình.“Đừng làm bộ nữa, tim đập y như trống ấy.” Tống An Thần kí đầu Thế đau khổ mở mắt, nhìn anh ra vẻ tội nghiệp. Tống An Thần bắt đầu cởi đồ cô ra. Nhất Thế kêu la ầm ỹ, giãy khỏi lòng anh, túm chặt quần áo, dáng vẻ kinh hồn chưa tỉnh, ánh mắt đầy khí thế “anh đừng lại đây.”“Em tính mặc đồ mà ngủ sao?” Tống An Thần cười dở mếu này Nhất Thế mới cúi đầu nhìn. Cô cứ mãi lo chuyện giả bộ ngủ, không ngờ cả đồ cũng không thay. Nhất Thế xấu hổ cười cười, chuẩn bị xuống giường thay áo An Thần giữ cô lại, kéo cô vào lòng “Nghe nói gần đây em rất bất mãn với anh.”Nhất Thế cười khan “Đâu có, em chọc Cát Tường thôi.”“Thật sao?” Tống An Thần nheo đôi mắt dài nhỏ thành một đường chỉ, y chang con cáo già. Nhất Thế liều chết mím môi, đối mặt với An Thần bó tay “Thật ra anh cũng muốn làm nữa.”Rồi sao?Tống An Thần hôn trán Nhất Thế, vẻ mặt hết cách với cô “Đáng tiếc giai đoạn này không được.”Nội tâm Nhất Thế kêu gào, vì sao, vì sao…”“Em đi đi.” Tống An Thần tiếc nuối buông Nhất Thế, ra hiệu cho cô đi thay áo ngủ. Có điều Nhất Thế không chịu đi, cô chỉ muốn biết tại sao, tại sao giai đoạn này không thể?Cô không nhúc nhích, cúi gằm, thỉnh thoảng lại lén lút ngước lên nhìn trộm Tống An Thần, còn anh thì híp mắt nhìn cô. Thôi được, cô đấu với Tống An Thần, chưa thắng bao giờ, đành yếu ớt nói chả có chút khí thế nào “Vì sao không được chứ?”Nói xong, Nhất Thế muốn đập đầu tự tử.“Phì…” Tống An Thần phì cười, đưa mắt nhìn cô “Không phải em nghĩ anh ngoại tình sao? Quả thật là anh ngoại tình rồi, phải chăm sóc người ta.”Mặt Nhất Thế cứng ngắc, môi mím chặt “Quen thế nào?” Cô phải trấn tĩnh, tục ngữ có câu bảy năm là ngứa ngáy, mẹ nó anh ta mới có nửa năm đã chịu không nổi rồi.“Quen qua em.” Tống An Thần bày vẻ mặt vô Thế trừng mắt “Ai?”“Rất thân với em.”Thân thiết với Nhất Thế ngoài Triệu Cát Tường ra còn ai nữa? Lại liên tưởng đến cảnh Triệu Cát Tường và Tống An Thần thông đồng ăn ý hôm nay, Nhất Thế càng không thể tự thoát ra được, cô bị bạn thân cướp chồng? Cảm giác bị tổn thương nặng nề, Nhất Thế hung dữ mắng “Chó má.”Tống An Thần làm bộ sửng sốt “Hả? Sao em mắng chồng mình là chó hả?”“Em hận…” Nhất Thế còn chưa nói hết mấy lời độc địa, Tống An Thần đã đưa cho cô một tờ Thế lấy làm lạ giựt lấy tờ giấy, nghi hoặc nhìn Tống An Thần, anh chỉ cười cười, ra hiệu cho cô xem xong hãy nổi là một tờ báo cáo, góc trái ghi tên cô, Diệp Nhất L2 Mang thai 10+1 tuầnROA, G2P240+1Kết luận mang thai lần hai, hiện tại thai nhi được 10+1 tuần, vị trí thai nhi gối đầu ở phía trên. Nhất Thế sững An Thần than thở “Có ai đi mắng chồng và con mình như thế không, chó má?” Tống An Thần nhéo nhéo má Nhất Thế “Vậy em chính là chó mẹ rồi.”Nhất Thế đột nhiên khóc òa lên, ôm ghì lấy Tống An Thần “Ông xã, em có con rồi. Rốt cuộc em cũng có con rồi.”Tống An Thần dở khóc dở cười, ôm lấy cô “Em cứ hời hợt thế. Khẩu vị không tốt, thường hay buồn nôn, ham ngủ, vậy mà không để ý tình trạng của mình.”Nhất Thế sụt sịt mũi “Em đâu có nghĩ nhiều như thế, em cho là…” Cô luôn nghĩ mình phải điều dưỡng rất nhiều năm. Năm đó bác sĩ nói với cô, cô phải bồi bổ vài năm, lại thêm từ sau khi lăn trên giường với Tống An Thần, cô vẫn không có. Cô nghĩ, “vài năm” chắc là phải chờ nhiều năm nữa, có khi là cả đời. Không ngờ…“Thời gian mang thai, chúng ta phải tiết chế một chút, biết không?” Tống An Thần véo mũi cô, cười như không cười. Nhất Thế rưng rưng nước mắt nhìn anh “Anh không nói sớm, hại em lo lắng không đâu.”“Anh muốn xem thử đến chừng nào em phát hiện ra. Ai dè em đó, đầu óc chả biết nghĩ đi đâu, lại nghĩ tới cái kia, xem ra chưa dạy em đủ rồi.”Nhất Thế nghiến răng nghiến lợi. Tống An Thần đúng là biết mượn cớ, chắc chắn là định chỉnh cô, nhất định là như Tống An Thần biết Nhất Thế nghĩ gì, bật cười, tóm lấy eo cô. “Được rồi, phu nhân đã bất mãn vì không được như ý như thế, chồng em có lý nào lại bỏ mặc? Lại đây, em yêu, chúng ta mau thay đồ.”Nhất Thế trừng anh “Không cần.”Tống An Thần chớp mắt “Vợ, thỉnh thoảng lăn lăn sẽ giúp con phát triển khỏe mạnh.”Nhất Thế nghi ngờ nhìn Tống An Thần, vẻ mặt không tin. Tống An Thần mỉm cười rất hài hòa, nhìn hết sức chân thành. Nhất Thế nghĩ nghĩ, sau đó chôn mặt trong lòng Tống An Thần “Vậy thì đến đi.”Con, để con phát triển khỏe mạnh, cho nên cần phải lăn lăn một chút. Nhất Thế nghĩ… Ebook Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? của tác giả Cẩm TrúcTruyện Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? kể về một cô gái vì quá yêu một chàng trai quá giỏi nên đã khiến cô tự ti, mặc cảm về bản thân dù yêu nhưng cô không thể cũng như không dám tấn công bước đến bên cạnh anh, khi cô có tình địch chen ngang vào cô chỉ biết từ bỏ…Nhưng người đàn ông đó với ánh mắt sâu xa lại chỉ có hình bóng của người con gái yếu đuối kia. Diệp Nhất Thế ! Nhất Thế thấy Ngôn Hành đi vào, tay chân càng lúc càng lạnh như buốt. Cô nhìn chằm chằm ánh mắt trêu chọc của Ngôn Hành, đôi lông mày hài hước, anh biết rõ làm như vậy sẽ phát sinh chuyện gì nhưng vẫn đi đến trước mặt đặt mông ngồi xuống, một tay chống cằm, khuỷu tay gác trên mặt bàn, mắt lấp lánh nụ cười chăm chú nhìn cô “Tiểu sư muội!”“Sư huynh!” Nhất Thế bình tĩnh xoa cằm nhưng trong lòng bắt đầu phát hoảng.“Vừa rồi sao không trả lời tin nhắn? Có biết anh ở văn phòng chờ em lâu lắm không?” anh vẫn cười như cũ, nụ cười vẫn yêu nghiệt như Thế ho nhẹ “Chủ yếu là em đói quá rồi.”Ngôn Hành khẽ gật đầu, hơi nheo mắt, nhận ra cô xấu hổ, lập tức đứng dậy nói “Em ăn đi, anh ăn cùng đồng nghiệp.”“Vâng!” nghe anh nói vậy, Nhất Thế lập tức yên tâm, bấy giờ mới cầm đũa lên gắp một đũa cơm. Tâm trí lơ đãng, hơi há miệng, ánh mắt vô tình nhìn Tống An Thần đang cười nói vui vẻ với mọi người, vẫn khuôn mặt tươi cười “nhất tiếu khuynh thành” đó, khiến người ta nhìn thấy một dòng nước ấm trong ngày đông, thấm vào tâm than nhẹ một tiếng, lãng phí quá! Có lẽ đúng như Triệu Cát Tường nói, trúc mã nghiêng nước nghiêng thành của cô giới tính có vấn đề. Chí ít, ngay cả vị thanh mai là cô đây cũng chưa từng hưởng thụ nụ cười như thế, tươi cười thế này dường như chỉ với bạn đồng giới mà não nhét cơm vào miệng, mới ăn được mấy miếng, bỗng nhiên phát hiện Ngôn Hành vẫn còn đứng trước mặt, cô ngây ra, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy anh vẫn cười như trước, nụ cười đó mang theo một phần bất đắc dĩ, còn có ba phần thương đã biết chuyện gì đó rồi, chắc chắn anh đoán được Tống An Thần chính là trúc mã chiếm cứ tất cả hồi ức của cô. Tuy cô không đề cập đến tên anh ta, chỉ nói với anh, trúc mã của cô có làn da khiến tất cả các cô gái ao ước, gương mặt xuất chúng không lẫn được với ai, thanh tú không lời nào tả xiết.“Nhất Thế, tình cảm của em biểu lộ rõ quá!” Ngôn Hành khẽ nhếch môi để lộ một nụ cười mỉm, quay lại ngồi cạnh đồng nghiệp, bắt đầu ăn Thế cắn chặt môi, tiếp tục ăn. Ngồi bên cạnh, Triệu Cát Tường từ đầu chí cuối không lên tiếng, rốt cục không nhẫn nại được, hảo tâm an ủi “Nhất Thế, cậu có sao không?”Nhất Thế phục hồi tinh thần, hơi mơ màng, gật đầu“Ừ? Cái gì?”Triệu Cát Tường liếc cô mắng “Tớ nói Nhất Thế này, vừa rồi bác sĩ Ngôn nói câu kia là có ý gì? Cậu có chuyện gì mà sắc mặt bác sĩ Ngôn khó coi thế hả?”“À, chắc là vẻ mặt lưu luyến không rời đó. Bác sĩ Ngôn chỉ coi tớ như em gái nên mới không muốn thấy vẻ mặt như thế của tớ.” Cô nói qua loa cho xong, Triệu Cát Tường lại rất hưởng thụ, rất hiểu chuyện gật gật đầu, còn vỗ vai Nhất Thế an ủi, “Chân trời góc biển ở đâu mà chẳng có cỏ thơm, hà tất chỉ treo cổ trên một ngọn cây chứ [3]”.Triệu Cát Tường nghĩ nghĩ, sắc mặt đột nhiên cứng đờ, “Hôm nay hình như có hoạt động gì thì phải.” Cô ảo não vỗ đầu mình vài cái, thật tình nghĩ không ra bèn hỏi Nhất Thế, “Hôm nay là ngày bao mấy?”“Ngày Quốc tế thiếu nhi!”“A! Đúng rồi.” Triệu Cát Tường sáng tỏ rồi, đứng bật dậy, quay đầu nhìn phía bàn Tống An Thần, “Tiểu Trác Tử, hôm nay đặt phòng trước chưa?”Một bác sĩ trắng bóc, cao ráo ngồi ở bàn Tống An Thần đưa mắt nhìn Triệu Cát Tường, vốn đang cười, nghe Triệu Cát Tường hét lên tức thì mặt thuỗng ra, bộ dạng bực mình đáp “Đặt từ sớm rồi.”“Ok!” Triệu Cát Tường hoàn toàn phớt lờ thái độ khó chịu của anh ta, ra dấu “ok” rồi ngồi xuống, quay qua nói với Nhất Thế “Hôm này là ngày lễ bao nhiêu người thích, khoa ung bướu chúng ta tổ chức đi KTV, cậu có bản lãnh gì cứ việc trổ hết ra nhá.”“Sao?” Khóe miệng Nhất Thế giật một cái, cô hát không hay lắm. Đã vài năm không nghe hát rồi, chuyện đi KTV cô thật sự không muốn. Song ngày đầu tiên đi làm ít nhiều gì cũng phải làm quen với đồng nghiệp, nghiễm nhiên lần này chính là cơ hội rất tốt.“Nhất Thế, nói cho cậu biết, trong bệnh viện toàn bộ các anh đẹp trai đều tập trung ở khoa chúng ta, cậu nhắm trúng ai thì nói cho Triệu Cát Tường tớ biết, tớ sẽ giúp cậu se tơ hồng. Phải biết tất cả các bác sĩ trẻ mới về khoa chúng ta đợt này đều tốt nghiệp từ đại học A, tớ biết hết đấy.”Nhất Thế im lặng. Trai đẹp cái gì, đều là mây trôi. Kỳ thật tìm được một người có thể toàn tâm toàn ý yêu mình là đủ rồi, yêu cầu cao quá làm gì.*****************************Buổi chiều trực ca quả thực mệt người. cô là người mới, không thể không đi theo y tá trưởng tìm hiểu công việc. Chỉ vào phòng bệnh mà cũng không được quá bừa bãi, phải theo trình tự nhất định, vận dụng kiến thức chuyên môn cần linh hoạt, không thể lúc nào cũng ỷ lại vào các y tá lớn tuổi khác, Lúc trước Nhất Thế từng thực tập qua, đối với mấy chuyện này sớm đã như sấm bên tai song bộ dạng vẫn là học hỏi, tỏ ra rất chăm tá trưởng rất khoái liếc nhìn cô thật lâu, mà mỗi lần chị ta nhìn cô lâu như vậy, cô đều trưng ra vẻ mặt tương đối hòa nhã, y tá trưởng lập tức lườm cô một cái, hại cô cảm thấy ngượng một buổi chiều tới tới lui lui, quay qua quay lại chỉ có hai việc dạy bảo và tham quan. Lúc tham quan lần cuối cùng, gần sát giờ tan ca, y tá trưởng dẫn tất cả đi tham quan phòng khám của bác sĩ. Y tá trưởng nói “Phòng khám của bác sĩ cũng có phân công một y tá hỗ trợ, có điều tính huống đó trừ phi được bác sĩ đặc biệt cho phép hoặc là thời điểm bận rộn.”Y tá trưởng thò đầu nhìn phòng khám số 1 một cái rồi quay sang nói với đám Nhất Thế “Các cô được phân công đến khoa ung bướu, sau này sẽ thường xuyên đi lại owr đây, nhất định phải thông thạo nơi này, hơn nữa phải quen thuộc với các bác sĩ khoa ung bướu.”Lúc này, từ phòng khám số 1 bước ra một người, anh ta hiển nhiên vừa mới thay đồ, tay còn đang đặt trên nút áo, trước cửa nhiều y tá như vậy khiến anh giật cả mình, liên tục lui ra sau.“Bác sĩ Trác tan tầm à?” Y tá trưởng cười tươi không phải là Tiểu Trác Tử theo như lời của Triệu Cát Tường sao?Tiểu Trác Tử gật đầu, nhìn qua đồng phục y tá của họ rồi nói “Mọi người.....”“Tôi đang giải thích cho họ một số quy định.” Y tá trưởng cười Trác Tử tỏ vẻ ghi nhận, cười,“Mọi người tiếp tục đi.” Sau đó ánh mắt vừa lúc lướt qua Nhất Thế, anh bỗng nhiên chỉ vào cô, há miệng, cả buổi cũng không thốt ra một chữ, cuối cùng nản lòng nói với Nhất Thế “Cô y tá, cô biết Triệu Cát Tường à, khi tan tầm nhớ nói với cô ta, kêu cô ta đừng có lề mề, đừng đến muộn đấy.”Nhất Thế ngơ ngác, gật đầu. Tiểu Trác Tử cảm ơn rồi vội vàng bỏđi. Y tá trưởng lúc này cũng nhìn đồng hồ, vừa đúng giờ tan ca, nói với bọn họ“Tôi biết các cô cậu trẻ tuổi có hoạt động, bây giờ cũng đến giờ tan tầm, không trì hoãn mọi người, đi đi!”Nhóm y tá lễ phép cúi chào y tá trưởng, trật tự quay lại phòng thay đồ. Vừa khuất tầm mắt của y tá trưởng không tới một giây, cả nhóm lập tức bùng nổ, ùn ùn chạy đi. Nhất Thế bị người phía sau đẩy vài cái, dở khóc dở cười. Hoạt động hôm nay quả nhiên là một sự kiện rất trọng đại chậm rãi thong thả bước đến phòng thay đồ, thấy Triệu Cát Tường cực kỳ sốt ruột đi qua đi lại trước cửa.“Cát Tường!” Nhất Thế gọi, Triệu Cát Tường ngẩng đầu nhìn thấy Nhất Thế, bay qua kéo cô vào phòng thay đồ, ”Nhanh lên, nhanh lên, mau thay quần áo!”“Không cần gấp gáp như thế chứ, chúng ta còn tận nửa tiếng mới tới giờ hẹn mà.”“Đương nhiên gấp rồi! Chúng ta còn phải đến salon làm tóc, trang điểm nữa.” Triệu Cát Tường lộ ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Mà Nhất Thế nghe kế hoạch này như bị sét đánh, không phải chỉ đi KTV hát thôi à, làm gì phải điều động nhân lực kinh thế?Sự thật chứng minh, quả thật như thế. Cô vào phòng thay đồ, thấy các y tá đang trang điểm, biểu hiện rất nghiêm túc. Nhất Thế hoàn toàn đen mặt, bác sĩ nam khoa ung bướu quả nhiên rất có sức hấp Thế bị Triệu Cát Tường kéo vào một salon tóc khá xa hoa, bị Triệu Cát Tường ép buộc, ấn xuống ghế, để thợ làm tóc thuận lợi “Muốn làm gì thì làm”. Nhất Thế không thích đổi kiểu tóc, cô thích tóc thẳng, từ nhỏ đến giờ chỉ thích để tóc dài bay bay, nhưng thợ làm tóc lại uốn tóc cho cô, kiểu đầu công nhìn mình trong gương, dở khóc dở cười. Cô có phong thái công chúa, đã từng là một công chúa tư sản . Triệu Cát Tường làm xong kiểu tóc quay lại. Tóc cô vốn là kiểu Bobo [4], lần này vẫn là tóc Bobo như cũ, chẳng qua nhìn đứng đắn hơn trước kia rất nhiều. May mà chỉ đổi kiểu có một lần này, nếu là thường xuyên, Nhất Thế chắc chắn sẽ sụp đổ mất, cô không muốn giả làm thục Cát Tường nhìn nhìn mái tóc “lóng lánh” của Nhất Thế, hết sức ngạc nhiên, kéo cô quay trái quay phải một vòng, miệng không ngớt líu ríu, “Tớ đã nói Nhất Thế đẹp tự nhiên mà, làm sao lại không xứng với bác sĩ Ngôn chứ? Hừ, lần này để bọn họ nhìn đi.”Không phải đi diễu võ dương oai đấy chứ?Hai người ban đầu tính lập tức đi đến tiệm KTV, nhưng khi Triệu Cát Tường bất ngờ liếc thấy giày của Nhất Thế, mặt mày lập tức sa sầm, “Tớ nói Nhất Thế, cậu có chỗ nào giống con gái không, sao lại mang giày đế bằng hả?”“Tớ không quen mang giày cao gót.”“Bây giờ không quen cũng phải mang, tình thế bắt buộc phải vậy!” Triệu Cát Tường tiện thể kéo cô đi mua lời Triệu Cát Tường, đã là con gái nhất định phải mang giày cao gót ra đường, hóp bụng ưỡn ngực, ngẩng đầu sải bước mà vẫn tự tin như thường. Đương nhiên trừ những cô nàng chân bẹt không thể mang giày cao gót Thế rất ít khi mang giày cao gót. Lần này mang vào, hoàn toàn không thể làm theo lời Triệu Cát Tường hóp bụng ưỡn ngực, ngẩng đầu tự tin được. Cô thấy mình chẳng khác nào người què, rất mất tự nhiên, giống như có thể ngã sấp xuống bất cứ lúc nào. Triệu Cát Tường nhìn thấy bộ dạng kì quặc của Nhất Thế đành phải tự mình làm mẫu bước mấy bước, giày cao gót đạp xuống đất “cộp cộp”, phối hợp với tư thế “đoan trang” của cô làm cho người ta cảm thấy có vẻ Cát Tường nói “Nhất Thế, tư thế của cậu nhìn khó coi quá đấy.”“Mình không thích mang giày cao gót, ở đại học cho tới bây giờ đều mang giày đế bằng.” Nhất Thế bước đi vẫn bất nhã như cũ. Triệu Cát Tường nhìn cô kỳ dị, như thể cô là người nguyên thủy sống trong hang.“Aiz, Nhất Thế à, cậu đã hai mươi lăm tuổi, vẫn là nên học mang giày cao gót cho tốt đi. Dáng cậu cũng không cao lắm, chẳng lẽ cậu không có cảm giác tự ti của người lùn sao?”Nhất Thế chỉ cao có 1m62, quả thật cần mang giày cao gót hỗ trợ chiều cao, cô hiểu ra gật đầu, “Mình sẽ cố gắng.”Cô hiện tại đã bắt đầu đi làm, không thể ăn bận như hồi còn đi học được. Kỳ thật cô hiểu dụng ý của Triệu Cát Tường, cô vừa tới khoa ung bướu liền nổi danh. Cô không dựa vào chính mình, cũng không phải nhờ gia đình hậu thuẫn để được nhận vào, mà là dựa vào đàn ông. Trong mắt những đồng nghiệp tài giỏi, kiêu ngạo, hay ghen tị kia mà nói thì cực kỳ đáng khinh. Hơn nữa bản thân mình bề ngoài như cục đất, càng dễ trở thành đối tượng “trà dư tửu hậu”.Hai người thuê xe đến thẳng quán KTV đã hẹn. Hai người mới xuống xe đã thấy dáng người nhanh nhẹn của Tiểu Trác Tử đang đi qua đi lại trước quán, không ngừng bấm di động trong tay, có vẻ rất sốt ruột. Triệu Cát Tường thấy Tiểu Trác Tử lập tức dừng lại, lôi di động trong túi ra, nhất thời mặt tái mét. Nhất Thế tò mò nhìn cô, lại nhìn điện thoại của cô, mười tám cuộc gọi nhỡ, di động của cô ấy để chế độ im lặng, khó trách không nghe Tiểu Trác Tử hành động không có mục đích kia rốt cục cũng đảo mắt nhìn về phía họ, vừa nhìn thấy Triệu Cát Tường liền giận dữ, hùng hổ đi tới, quát “Tôi không phải đã dặn cô đừng tới muộn rồi sao, cô không đến muộn sẽ chết à?!”“Tôi thích đến muộn đấy, anh quản được chắc ?” Giọng Triệu Cát Tường chói tai, tức giận đáp trả. Mặt Tiểu Trác Tử cáu kỉnh, tức tối phẩy tay đi Cát Tường lúc này cũng chẳng còn khí thế gì, nhìn theo bóng lưng anh ta, vừa bướng bỉnh vừa kỳ quặc. Nhất Thế hỏi, “Cát Tường, chúng ta có vào không?”“Vào, sao lại không vào?” Triệu Cát Tường nắm chặt tay Nhất Thế, nghênh ngang đi vào.“Chậm một chút, giày cao gót của tớ.” Nhất Thế loạng choạng đi theo sau Triệu Cát Tường, thật sự rất chật Cát Tường dẫn Nhất Thế hết cua rồi quẹo mấy lần mới dễ dàng mở được cánh cửa phòng. Không khí vốn không quá ầm ĩ bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng la hét chói tai chấn động cả màng nhĩ, tinh thần Nhất Thế bỗng chốc bị là một căn phòng thật lớn, bên trong đủ mặt nam nữ, bình thường đều mặc đồng phục thống nhất, mà lúc này bọn họ mặc đồ đủ loại màu sắc kiểu dáng. Người thì vắt chân nhìn Nhất Thế cùng Triệu Cát Tường đi vào, người thì tự đùa một mình, cũng có người đang giành mic tụ hội này đều là sinh viên tốt nghiệp năm nay, vừa vặn là thời kì quá độ của tuổi trẻ học đường, vẫn còn tràn đầy sức sống. Triệu Cát Tường liếc Tiểu Trác Tử một cái, ngang nhiên chen vào chỗ ngồi giữa Tiểu Trác Tử và Tống An Thần, ngồi xuống bên cạnh anh, Nhất Thế thuận tiện ngồi xuống bên phải Triệu Cát Tường, bên trái Tống An xuống xong, Nhất Thế càng thấy mất tự nhiên. Cô một mực nhìn thẳng, không dám liếc qua bên cạnh. Lúc bước chân vào phòng ánh mắt hai người đã chạm nhau rồi. Thay áo blouse ra, đeo kính mắt gọng vàng, áo sơ mi, nghiễm nhiên trở lại bộ dạng sáng chói như mặt trời của cậu con trai láng giềng, dường như trở lại dáng vẻ thanh nhã thời trung Thế thấy hơi khó chịu, ánh mắt bất an nhìn Triệu Cát Tường ngồi bên trái. Chỉ thấy Triệu Cát Tường và Tiểu Trác Tử đang mắt to mắt nhỏ trừng nhau, vẫn còn làm mình làm mẩy. Triệu Cát Tường đột nhiên đứng lên, đi lên bục chọn bài hát, ánh mắt Tiểu Trác Tử chưa bao giờ rời khỏi cô, không biết suy nghĩ cái gì, cũng đứng lên đi theo, kéo Triệu Cát Tường đang chọn bài, “Tôi có chuyện muốn nói với em.”“Anh tránh ra!”Nhưng Tiểu Trác Tử rất mạnh tay, không để ý Triệu Cát Tường giãy dụa, lôi cô ra Thế quan sát hết thảy toàn bộ quá trình, chớp mắt, cô nghĩ trong đó hình như có cái gì ẩn giấu. Cô đang nghĩ, một cô y tá giọng cao đã hát xong một bài, song bài hát tiếp theo lại không có người Thế nhìn lên màn hình, ngẩn người, là bài “Nếu tình yêu ra đi”. [5]“Ai chọn vậy ?” Liễu Hiểu, người hơi mập lên tiếng.“Chắc là Triệu Cát Tường mới vừa chọn.”“Vậy bây giờ ai hát đây?”“Bỏ qua đi.”“Qua cái gì? Bài này nghe hay mà.”Bài hát này Nhất Thế từng điên cuồng học hát, tựa hồ có sự đồng cảm, cho nên cô rất thích bài này. Cô cười nói“Để mình hát cho.”Liễu Hiểu thấy cô nãy giờ không lên tiếng bỗng nhiên muốn hát ca khúc này, lập tức nhiệt tình đưa micro cho cô, “Nhớ thương cảm một chút!” sau đó dẫn đầu vỗ tay, “Đến đây đi, mau đến nghe người đẹp Nhất Thế hát.”Tức khắc, trong phòng toàn bộ là tiếng vỗ tay, cô hơi ngượng ngùng, chỉ biết ngây ngô cười. Ánh mắt chạm vào cặp mắt sâu thẳm đến cực điểm của Tống An Thần, lúc đồng tử sáng như sao khám phá ánh mắt cô, tim cô đập lỡ một nhịp. Nhất Thế hít sâu một hơi, bắt đầu ca theo giai điệu bài hát.“Đầu phố, một cặp đôi giống hệt chúng taỞ thành phố này có hơn hai người đối diện với bi kịch chia tayRời bỏ vòng ôm, mỗi người một ngảNhìn họ mà vành mắt em ngấn lệLệ rơi đầy mặt, không ngoảnh đầu nhìn hương hai người điDường như ngày hôm qua chúng ta lại bắt đầuTrước kia thật lâu, nếu tình yêu của chúng ta ra đi thì saoMột lần cuối cùng tin tưởng thiên trường địa cửuTừng nằm trong vòng tay ấm áp của anh mà không cần tưởng tượngSau này em lưu lạc bơ vơ tháng ngày đằng đẵngTrước kia rất lâu, nếu tình yêu của chúng ta ra đi thì saoKhông nghi ngờ ái tình là tín ngưỡngSong cuộc đời đã khác đi rồiEm hi vọng vĩnh viễn không biết kiên cường….”Mỗi lần hát ca khúc này, cô đều đặt hết tình cảm của mình vào đó. Cô nắm micro thật chặt, chăm chú nhìn màn hình, ánh mắt trong trẻo lấp lánh nước mà cố chấp, dường như đang thuật lại chuyện xưa của mình. Mọi người đều lẳng lặng lắng nghe, vì cô chăm chú, còn vì cô đã hát lên một khúc ca động lòng người thế An Thần vẫn ngồi bên cạnh cô, anh thậm chí có thể ngửi được trên người cô hương vị biển nhàn nhạt. Đó là mùi nước hoa cô yêu nhất, nhẹ nhàng thoang thoảng, mang theo không khí thoáng đãng của trời cao biển rộng. Cô từng nói qua, muốn làm một con cá, ngao du khắp các đại dương, toàn thân mang theo hơi nước, còn có bạn đời cùng nhau già đi; kể cho con cháu mình nghe chuyện từng ngao du lúc xưa, cả chuyện tình lãng mạn ngày xưa với bạn già kia thật lâu, nếu tình yêu của bọn họ ra đi thì sẽ như thế nào?Bài hát vừa hết, mọi người có mặt đều ồn ào, liên tục vỗ tay. Nhất Thế chỉ ngây ngốc cười, cô biết phía sau có đôi mắt đang nhìn mình, bài hát này chính là hát cho anh, là tặng cho anh, là kỷ niệm cuối cùng của theo là bài hát của một người khác. Nhất Thế vẫn ngồi thẳng lưng giả bộ chăm chú lắng nghe. Đột nhiên, người bên cạnh cô đứng bật dậy, đi ra ngoài khiến Nhất Thế giật y tá đang hát thấy Tống An Thần đột nhiên rời đi cùng không hát Thế lúc này mới quay đầu nhìn về chỗ anh mới ngồi, lòng bỗng nhiên chùng người hát thêm 3 bài nữa, Triệu Cát Tường cùng Tiểu Trác Tử vẫn chưa quay lại, Tống An Thần cũng không thấy bóng dáng. Nhất Thế cũng muốn đi toilet. Cô đi ra ngoài, vừa mới qua khúc quanh tình cờ đụng phải Tống An Thần đang dựa vào tường hút thuốc. Anh ngẩng đầu phả khói vào không khí, từng vòng mỏng mảnh quyện vào nhau, nhưng xem chừng vẫn không giải tỏa được hết ưu sầu, lưng anh dựa sát vào tường, ngửa mặt lên trần nhà ngẩn người, khuôn mặt đẹp trai tuấn tú nhìn nghiêng mang theo một nỗi buồn thương, sâu kín khó Thế vốn định thối lui không quấy rầy anh, không dè đụng phải chậu bonsai trang trí sau lưng, tiếng vang không lớn không nhỏ lại vừa đủ cho Tống An Thần nghe lúc cô dè dặt, lúc lắc đầu không biết nên nhặt chậu bonsai lên hay không, ngẩng đầu lên thì thấy Tống An Thần đã bước về phía cô, ánh mắt cực kỳ phức tạp, trong ánh mắt ấy dường như có chút mệt mỏi.“Tôi..... tôi muốn đi toilet!” cô nhìn xung quanh,“Hình như tìm không ra, à à.....” giọng nói có chút hỗn loạn, không thể trấn An Thần không nhúc nhích, ánh mắt vẫn như cũ nhìn cô làm toàn thân Nhất Thế nổi gai ốc.“Tôi quay lại xem sao!” Nhất Thế chỉ phía sau, lập tức xoay người muốn chạy trốn.“Diệp Nhất Thế!” Tống An Thần rốt cục mở Thế lập tức đứng lại, khóc không ra nước mắt, oán giận mình tự dưng muốn đi toilet làm gì. Phía sau tiếng bước chân càng lúc càng gần, tim cô cũng đập càng lúc càng mau, thiếu chút nữa làm cho toàn thân cô bất hít sâu một hơi, xoay người tặng cho Tống An Thần một nụ cười to hết cỡ, “Có chuyện gì không? Cậu em Tống?”Tống An Thần bất ngờ hành động, một tay anh tóm lấy cô, ép cô vào tường, để cô rúc trong lòng mình, khiến cô không thể né tránh. Nhất Thế còn chưa kịp giật mình, Tống An Thần lấy tay giữ chặt hai má của cô rồi hung hăng ép môi ngạc nhiên mở to mắt, vì quá hoảng hốt, miệng hơi hé ra liền bị anh thừa cơ đi vào, lưỡi trực tiếp khuấy đảo bên trong. Anh dịu dàng vuốt ve, trằn trọc lưu luyến, mút nhẹ, một mặt nhẫn nại chờ đợi phản ứng của cô.“Ngoan, hít thở đi!” Tống An Thần dỗ dành cô từng bước một. Nhất Thế chớp mắt, nghe theo hít vào một hơi. Đôi mắt đen láy của Tống An Thần mang theo ý cười, lại tiếp tục phủ lên môi cô. Mùi thuốc lá nhàn nhạt quanh quẩn, tràn ngập trong kẽ răng, tay anh cũng dời chỗ, vuốt ve lưng cô, cách một lớp áo T-shirt mỏng, Nhất Thế vẫn có thể cảm giác được sự nóng bỏng của anh. Cô khẽ run rẩy, vô phương ngăn cản anh, có lẽ là cô cũng khát vọng cục, anh cũng tách khỏi môi cô, ánh mắt vẫnkhông rời khỏi đôi môi sưng đỏ của cô, anh nói “Em đi toilet đi, cứ đi thẳng phía trước là tới.”“Ách.....” Nhất Thế lập tức hoàn An Thần trêu đùa “Đây là phí chỉ đường.” Nói rồi anh nhấc chân quay lại chỗ lại Nhất Thế đực mặt tại chỗ, cô lập tức xoay người, nhìn bóng lưng Tống An Thần điên cuồng đấm đá, ăn đậu hủ của cô còn xem là chuyện đương nhiên, cô nhiên, Tống An Thần xoay người. Nhất Thế lập tức thu hồi dáng vẻ hung hăng, làm bộ thục nữ ngây ngô cười với Tống An Thần.“Diệp Nhất Thế, kĩ thuật hôn của em vẫn còn trúc trắc như vậy.” Tống An Thần đột nhiên mỉm cười mê người, rồi lại xoay người bước đi.“.....” Nhất Thế nghiến răng nghiến lợi, hung hăng xoay người đi vào toilet chuẩn bị súc vừa vào toilet, liền nhìn thấy Triệu Cát Tường đang đứng cạnh lavabo tô son môi, cánh môi ướt át xinh đẹp đó, sưng rồi.“Môi cậu sao lại sưng lên thế kia?” Nhất Thế đi tới, đỡ mặt cô bạn lên hỏi.“Môi của cậu cũng sưng.” Triệu Cát Tường cũng đẩy mặt cô lên người cùng đỏ Tống An Thần là bác sĩ khoa ung bướu, chuyên môn phẫu thuật cắt bỏ các bộ phận có khối u, chuyên môn của Ngôn Hành cũng thuộc lĩnh vực này; phương pháp hóa trị, xạ trị không thuộc trong phạm vi nghề nghiệp của hai người họ. Nói thêm một chút, khoa ung bướu gồm cả nội khoa lẫn ngoại khoa, nhưng đa số các ca bệnh ung bướu thuộc về nội khoa. Trong thế giới của Nhất Thế, người mà cô không muốn đề cập tới nhất chính là Lâm Nhược Hàm. Cô gái này hình như là số kiếp định sẵn của cô, từ khi cô ta xuất hiện, tất cả những gì tốt đẹp nhất của cô đều bị hủy điểm Lâm Nhược Hàm xuất hiện, cô vừa lên trung học năm thứ hai. Cô ta vừa mới vào trường đã được bầu làm công chúa của lớp bọn họ. Một mái tóc dài đen óng, buông xuống như gấm rủ, làn da trắng hồng mịn màng, trông rất có khí chất công chúa. Mà điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt xinh đẹp kia là một đôi mắt to tròn, trong veo như đó Nhất Thế ngồi bên cạnh Tống An Thần, cô lay cánh tay cậu hỏi “Thấy bạn ấy xinh đẹp không?”Tống An Thần lúc ấy đang giải đề toán, bị Nhất Thế quấy nhiễu, đành bất đắc dĩ ngẩng đầu lên nhìn nữ sinh mới chuyển tới, nhất thời sửng sốt, vẻ mặt giống như trông thấy quỷ. Nhất Thế buồn bực, lấy tay thúc cậu một An Thần đáp “Rất xinh.”Không phải vì quá mức xinh đẹp nên tưởng gặp quỷ chứ? Nghĩ như vậy, trong lòng Nhất Thế rất khó trên bục, Lâm Nhược Hàm thoải mái giới thiệu. Cô bạn từ thủ đô về quê, sở trường khiêu vũ, đã từng đoạt giải thưởng, còn biết đàn dương cầm. Nhất Thế càng nghe càng rầu rĩ. Đây đúng là kiểu con gái trời sinh khiến người ta phải ghen tị, trong khi cô cái gì cũng không biết, ngoài ăn ra chỉ có ăn. Cô cũng từng học vẽ được vài năm, nhưng mà kết quả dở dở ương ương, nửa thầy nửa thợ; không giống như Lâm Nhược Hàm, luyện đàn thành thục, còn giành được giải thưởng khiêu đó, thành phố bọn họ ở còn chưa mở rộng. Người từ thủ đô chuyển đến, lại là mỹ nhân đa tài đa nghệ như Lâm Nhược Hàm liền nhanh chóng trở thành tâm điểm. Thầy giáo sắp xếp cô ta ngồi phía sau Nhất Thế, nhìn cô ước chừng cao hơn Nhất Thế nửa cái cùng bàn với Lâm Nhược Hàm là một con mọt sách chính hiệu. Tuy cũng có hứng thú với mấy lời đồn thổi về Lâm Nhược Hàm nhưng lòng dạ cậu bạn lại hoàn toàn đặt hết vào sách vở nên cũng không có phản ứng gì nhiều. Trái lại bạn học nam nữ chung quanh rất hưng phấn tới bắt chuyện và làm quen với cô ta, mà Lâm Nhược Hàm cũng rất thân thiện đáp đi, xem đi, người ta vừa xinh đẹp vừa thân thiện lại có tài, đúng là áp lực rất lớn mà. Nhất Thế vốn cũng không quan tâm, nhưng cô ta lại cố tình dụ dỗ bạn thân Tống An Thần của cô, điều này làm cô cực kỳ khó họ câu đầu tiên nghe qua giống như đã thân nhau từ trước, cô ta chọt chọt vào lưng Tống An Thần “Anh An Thần, buổi tối đạp xe đưa em về nhà được không?”Mặt Tống An Thần lập tức xanh mét, cậu quay mặt nhìn Lâm Nhược Hàm “Đã nói rồi, không được gọi tôi là anh.”Lâm Nhược Hàm chỉ le lưỡi, cười cười một cách khả ái. Nhất Thế không dám quay đầu, xuyên qua ánh nắng chiều chạng vạng nhìn thấy vẻ mặt bực mình của Tống An Thần. Thấy thế làm cô cao hứng suốt mấy tiết cô vì sao cao hứng? Ngẫm lại, có một người bạn thân ngoại hình số một, thành tích cũng cao nhất, tuy tính tình không phải tốt nhất nhưng cũng có tiếng là dịu dàng ôn nhu, cô có thể khờ khạo không động lòng sao?Không sai, Diệp Nhất Thế thích Tống An Thần từ lâu rồi. Lúc còn đóng bỉm đi mẫu giáo thì cùng dắt tay nhau, tới tận lúc vào trung học cũng cùng cưỡi chung một chiếc xe đạp về nhà. Sớm chiều ở chung như thế, bạn học xung quanh nghiễm nhiên xem cả hai là một đôi. Mặc dù mỗi lần Tống An Thần nghe lời đồn đều hơi nhíu mi nhưng cũng không lên tiếng bác bỏ, cho nên mọi người đều nghĩ là cậu ngầm chấp nhận Thế cũng muốn hỏi, lại sợ nếu hỏi ra sẽ rất xấu hổ. Cuối cùng cứ mặc kệ để quan hệ thanh mai trúc mã trở nên mập mờ, tóm lại là không biết thế nào mới bản thế giới chỉ có hai người, đột nhiên lại lòi ra một người thứ ba. Cái cô công chúa luôn gọi anh An Thần này, anh An Thần nọ sau mỗi giờ tự học kết thúc liền bám sau xe Tống An Thần, chơi xấu nhất quyết đòi ngồi trên xe của Tống An Thế đứng một bên, thấy mình không khác bóng đèn là mấy. Thấy Tống An Thần cự nự một hồi cuối cùng cũng thỏa hiệp, Nhất Thế trong lòng khó chịu đạp xe theo phía sau bọn Nhược Hàm ngồi phía sau xe Tống An Thần vẻ mặt vui vẻ, thân thiện vẫy tay gọi Nhất Thế “Chị Nhất Thế, đạp theo nhanh chút đi.”Trong mắt Nhất Thế, cô và Lâm Nhược Hàm không thân, điệu bộ vẫy tay hô to gọi nhỏ này nhìn sao cũng thấy giống dương oai giễu võ hơn. Cô bĩu môi, thực không tình nguyện theo sau bọn họ. Đợi tới lối rẽ, Tống An Thần ngừng xe, quay đầu nói với Nhất Thế “Nhất Thế, cùng tớ đưa Nhược Hàm về nha!”Nhược Hàm, kêu thân thiết quá nhỉ!Nhất Thế khinh khỉnh nhìn cậu “Tớ không rảnh làm bóng đèn đâu!” Dứt lời liền đạp xe về trước. Cô không dám quay đầu lại, đạp xe như điên về ấy hai nhà cùng chuyển đến chung cư Phượng Sơn, vẫn như trước làm hàng xóm của nhau. Nhất Thế kỳ thực không thích về nhà, có cảm giác không giống một gia đình. Mẹ cô bị ung thư dạ dày, đang nằm điều trị trong bệnh viện. Ba vừa đi làm vừa chăm sóc mẹ, Nhất Thế còn phải đi học cho nên về nhà chỉ có một mình về nhà, cô đơn ngồi trên sô pha, mờ mịt ôm lấy đầu gối, đờ đẫn nhìn căn nhà trống trải. Trước giờ chỉ nghe chuyện công chúa hạnh phúc không may trở thành công chúa bất hạnh, còn cô chẳng những là công chúa bất hạnh còn bị hoàng tử bỏ rơi. Nghĩ vậy làm Nhất Thế rất buồn bực, không kìm được liền cúi đầu biết khóc bao lâu đến nỗi mệt mỏi ngủ quên, mãi đến lúc có tiếng đập cửa đánh thức cô dậy. Cô đi ra mở cửa, thấy Tống An Thần đang thở hồng hộc, nhìn cô cười ngốc Thế thấy cậu liền tức giận, vươn tay định đóng cửa, bị Tống An Thần cản lại.“Cậu muốn làm gì?” Nhất Thế An Thần thở gấp nhìn cô “Cậu tức giận cái gì?”“Con mắt nào của cậu nhìn thấy tớ tức giận? Tớ đang mệt, không muốn dư hơi thừa lời với cậu.”Vẻ mặt Tống An Thần bất đắc dĩ, xụ mặt cúi đầu nói “Tớ thành thật khai báo, Lâm Nhược Hàn tương lai sẽ trở thành em gái tớ.”Nhất Thế bĩu môi liếc xéo Tống An Thần, nghe cậu nói tiếp “Ý tứ chính là ba tớ cùng mẹ cậu ấy quan hệ sẽ thân thiết hơn.”“Hả?” Nhất Thế kinh ngạc, chú Tống có mùa xuân thứ hai khi nào vậy?Tống An Thần thở phào mệt nhọc “Không dè cậu lại nhỏ mọn như vậy”, nhịn không được nở nụ cười “Đã hết giận chưa?”Nhất Thế ngậm miệng, đương nhiên muốn giận cũng chẳng còn lý do để giận. Cô xoay người ngồi trở lại trên sô pha, giương mắt nhìn Tống An Thần “Cậu đã làm xong hết bài tập chưa?” Cô đuối lý nên đành phải tìm đề tài An Thần đi tới, lấy cuốn vở bài tập trong túi xách ra quăng cho cô, “Thái độ học tập của cậu như vậy mà muốn làm bác sĩ?”Nhất Thế lườm Tống An Thần một cái, vui vẻ cầm lấy vở bài tập của cậu. Tống An Thần là một học sinh xuất sắc, bài tập cậu làm đa phần rất chính xác, copy bài tập của cậu là lựa chọn không sai tí nào. Nhất Thế kỳ thực rất hối hận đã lựa chọn vào khoa học tự nhiên, cô rất dốt lý hóa. Nhưng vì muốn vào trường y, cô chỉ có thể liều mạng.“Nè, Tống An Thần! Tớ quyết định từ nay buổi trưa sẽ không về nhà ăn cơm, tớ muốn ở lại trường chăm chỉ học.”Tống An Thần cười nói “Tốt, tớ giúp cậu.”Tống An Thần thật sự xứng với chức bạn thân. Cô không về nhà, cậu cùng cô ở lại. Buổi trưa cả hai cùng học trong phòng tự học, cùng vào cùng ra, luôn ở cạnh nhau giống như trước phía sau Nhất Thế, Lâm Nhược Hàm ngủ đông một thời gian, không bám lấy Tống An Thần nữa. Không biết là tự mình hiểu lấy, hay là do bị Tống An Thần cảnh cáo, mấy lần cô ta muốn nói gì đó lại thôi, im lặng nhìn bọn họ sóng đôi với đến kỳ kiểm tra đầu tiên……Mọi người đều nghĩ Lâm Nhược Hàm tài giỏi, đáng tiếc cực kỳ dốt lý hóa, trình độ ngu ngốc đã đạt đến tột đỉnh “vinh quang”. Kiểm tra toán chỉ được mười bảy điểm, vật lý hai mươi chín điểm, hóa học ba mươi sáu điểm, toàn là xếp hạng nhất từ dưới giáo suy nghĩ hồi lâu liền tìm Lâm Nhược Hàm nói chuyện, sau đó tuyên bố trước lớp thành lập tổ học nhóm, những học sinh có thành tốt sẽ giúp đỡ những học sinh có thành tích kém. Cũng không biết là chủ ý của ai, chọn cái phương pháp bắt chéo cực đoan này, giỏi nhất phụ đạo kém nhất, học sinh thành tích đứng thứ hai sẽ kèm học sinh kém đứng thứ hai đếm ngược, cứ như vậy tiếp tục. Thành thử, Tống An Thần thành tích đứng đầu phụ đạo Lâm Nhược Hàm đứng thứ nhất đếm lớp Nhất Thế đứng thứ năm từ dưới lên nên cùng tổ với Hòa Tấn đứng thứ năm từ trên đó hai người rất ít có dịp đi chung, chỗ ngồi trong lớp cũng bị thay đổi để tiện cho việc học kèm. Cơ hồ mỗi ngày chỉ có lúc tan học về nhà mới gặp nhau. Hai người cùng lấy xe, song song dắt bộ ra cổng. Nhất Thế một mực im lặng không nói, Tống An Thần thật sự nhịn không được hỏi “Gần đây cậu học tập thế nào? Khả năng dạy học và thành tích của Hòa Tấn cũng rất tốt.”“Ừ.” Nhất Thế lơ đãng gật An Thần thấy bộ dáng cô như vậy, thử nghiêng đầu nhìn, hỏi dò “Lại có gì không vui à?”Nhất Thế vốn đang bước đi trong vô thức, đột nhiên trước mắt xuất hiện một khuôn mặt, nhất thời bị dọa giật mình, lùi lại một bước “Tống An Thần, cậu làm gì?”“Thấy cậu không vui nên muốn hỏi nguyên nhân.”Nhất Thế làm sao vui nổi? Mỗi ngày nhìn hai người kia châu đầu vào nhau nói nói cười cười, đãi ngộ vốn thuộc về chính mình bị cô gái làm cô thập phần ghen tị kia chiếm, cô thực sự rất tức hậm hực “Con trai các cậu đều như nhau cả, gặp sắc quên nghĩa, thấy con gái đẹp là dán sát vào!”Giọng điệu của cô nghe qua đầy châm chọc làm Tống An Thần rất sửng sốt. Tống An Thần không nói lời nào, trực tiếp đạp xe nghênh ngang bỏ đi, quẳng lại một câu “Diệp Nhất Thế, cậu quá ngang ngạnh.”Ngang ngạnh là bởi vì Nhất Thế đang ghen tị đến phát điên lên cãi vã này không tính là nghiêm trọng, nhưng cả hai người không ai chịu cúi đầu. Vốn dĩ buổi trưa cả hai cùng nhau ăn cơm, vì trận cãi vã này mà những buổi ăn chung đó cũng biến mất. Thay vào đó, Tống An Thần cùng Lâm Nhược Hàm lại xuất hiện cùng nhau thường xuyên hơn, cùng nhau ăn trưa, cùng nhau về nhà sau khi tan Thế cũng không chịu thua, cố tình thân thiết với Hòa Tấn. Mỗi lần Tống An Thần ngẫu nhiên đi tới nhìn thấy cảnh ấy trừng mắt, cô đều phớt trường bắt đầu nổi lên lời đồn đãi bạn học Tống An Thần đã chia tay người yêu thanh mai trúc mã, chuyển qua ôm ấp người đẹp Lâm Nhược Hàm. Mà cô nàng người yêu thanh mai trúc mã cũng không cam chịu yếu thế, cũng đang có tình yêu nhiên, sức mạnh quần chúng thật “kinh khủng” . Mỗi khi Tống An Thần cùng Lâm Nhược Hàm song song tiến vào lớp, những lời trêu chọc bắt đầu nổi lên làm Lâm Nhược Hàm thẹn thùng không thôi. Nhất Thế thâu tóm hết cảnh ấy vào mắt, tức tối nhưng không có chỗ phát Tấn ở một bên phụ họa “Hai người đó quả thật là trời sinh một đôi nha.”Nhất Thế lập tức ôm lấy cánh tay Hòa Tấn mà cắn. Vẻ mặt Hòa Tấn như đưa đám, cậu đã quen rồi. Mỗi khi Nhất Thế không vui đều cắn vào tay cậu, tập mãi cũng thành thói quen. Tống An Thần không bỏ sót cảnh nào, ánh mắt sâu thẳm khó Thế tự cho là mình thất tình, cô độc một thân một mình mấy ngày liền. Anh chàng Hòa Tấn tốt bụng liền tình nguyện làm hộ hoa sứ giả hộ tống Nhất Thế về nhà mỗi khi tan học. Mỗi lần hai người đến lấy xe, đều thấy Lâm Nhược Hàm nhu thuận đứng chờ ở bãi đậu xe, còn có Tống An Thần mặt luôn mỉm nay Nhất Thế và Tống An Thần luôn luôn nhìn thẳng vào nhau, bây giờ hoàn toàn biến thành hai người xa lạ, gặp mặt là lướt qua, không hề nhìn tới đối phương. Quan hệ giữa hai người từ đầu đến cuối vẫn giẫm chân trong mớ bùng nhùng, ngăn cách nhau cả một dải ngân quan hệ của cả hai tốt đẹp trở lại là khi Diệp Thiên Minh, ba của Nhất Thế tới nhà Tống An Thần nhậu. Nhất Thế về nhà thấy ba lưu lại tờ giấy, bất đắc dĩ phải qua nhà Tống An Thần. Mở cửa là Tống An Thần, hình như cậu đoán được Nhất Thế sẽ đến, nghiêng người nhường lối cho cô Thế đi vào thấy ba đang uống rượu. Thấy con gái đến, Diệp Thiên Minh cao hứng vẫy tay bảo cô lại gần, đưa cho cô một cái Thế nhìn ba khó hiểu, Diệp Thiên Minh cười hơn hớn “Đây là di động do đơn vị cấp, là loại mới nhất, nghe nói còn có thể chụp ảnh. Lão Tống cho con trai ông ấy, ba cũng tặng cho con gái ba!”Nhất Thế mở hộp ra nhìn. Đây là dòng điện thoại mới nhất có chức năng chụp hình kỹ thuật số mà gần đây tạp chí khoa trương quảng cáo không thôi. Cô cảm ơn ba, bỗng nhiên di động vang lên. Giật mình nhìn điện thoại, không ngờ màn hình hiển thị người gọi tới là Tống An Thiên Minh liếc di động một cái, cười ha hả “An Thần gọi con kìa.”Cô do dự nghe điện thoại, bên kia truyền đến tiếng nói trầm thấp của Tống An Thần “Đến phòng tớ.”Lúc này Nhất Thế mới phát hiện, trong phòng khách không có bóng dáng Tống An Thần. Cô ngập ngừng gõ cửa đi vào, thấy Tống An Thần đang ngồi ngay ngắn trên giường nhìn cô, ngây ngô cười. Cũng chính vì nụ cười đó mà hai người làm hòa với nhau…Sau khi có điện thoại, hai người thường xuyên nhắn tin đùa giỡn, tin đi tin lại, cực kỳ vui vẻ. Thậm chí có đôi khi chỉ gửi một chữ “hey” hoặc “ừ”. Đó là khoảng thời gian lãng phí trắc nghiệm thứ đầu tiên, thành tích của Tống An Thần chỉ đạt được bảy mươi phần trăm cho cả ba môn toán lý hóa, chênh lệch quá lớn so với trước kia khiến thầy giáo để ý. Đã vậy, Lâm Nhược Hàm được phụ đạo gần một tháng vẫn không tiến bộ, vẫn đứng nhất từ dưới lên. Giúp bạn học không thành còn kéo mình tụt hậu theo, thầy giáo lật đật hủy bỏ phương án học tập này. Nhất Thế hỏi qua cậu, có phải cố ý làm bài kiểm tra kém hay không? Cô tuyệt đối không tin cậu lại có thể làm bài kém như An Thần chỉ cười mà không người lại thân thiết như trước, nhưng cũng không giữ được lâu. Giữa hai người nay đã có Lâm Nhược Hàm, muốn gỡ bỏ cũng không được. Mẹ của Lâm Nhược Hàm đã gả cho ba của Tống An Thần, cho nên Tống An Thần không thể làm lơ không quan tâm em Nhược Hàm chuyển đến nhà Tống An Thần, cùng ở dưới một mái nhà. Về sau mỗi lần ra ngoài luôn có ba người. Hòa Tấn từng cười nói, Nhất Thế là bóng đèn. Mà Nhất Thế cũng càng ngày càng cảm nhận được, trong mắt mọi người cô quả thật là bóng không được xinh đẹp như Lâm Nhược Hàm, đi trên đường cuối cùng cũng bị gạt qua một bên. Đạp xe đạp, cô rút cuộc yên lặng nhìn hai người trên xe đằng trước thân mật, có cảm giác mình là người sau, cô bắt đầu đến trường trước hai người đó, ăn cơm cũng ăn trước, tan học cũng vậy, cô không muốn tiếp tục làm bóng đèn như trước nữa.“Nhất Thế, cậu gần đây làm sao vậy?” Tống An Thần nhắn tin cho không nhắn lại, bất kể sau đó tên kia có gửi bao nhiêu tin nhắn, cô đến một chữ cũng không trả lời. Hòa Tấn nghe Nhất Thế nói vậy, ánh mắt anh trở nên kỳ lạ, đột ngột ảm đạm, ráng nặn ra một nụ cười nhợt nhạt “Tớ sẽ tham gia hôn lễ của cậu, thuận tiện làm quen chú rể luôn, xem ai mà xúi quẩy vậy, đi cưới cậu.”Nhất Thế phùng mang trợn mắt “Miệng vẫn độc như thế.”“Ha ha.” Hòa Tấn cười khẽ, cầm ly trong tay lên nhấp nhưng làn sương mờ giấu trong mắt thì không hề tản đi khiến người ta khó dò.“Thật ra, chú rể cậu cũng biết.”Hòa Tấn khựng lại, ngước mắt lên, lông mày hơi nheo lại, nhẫn nại nhìn Nhất Thế. Bộ dạng Nhất Thế rất điềm tĩnh, cầm ly lên uống một hớp hồng trà “Anh ấy là Tống An Thần.”Không có cảnh tượng như Nhất Thế tưởng. Cô cho là Hòa Tấn sẽ ngạc nhiên, sau đó châm chọc. Nhưng biểu hiện của anh bình tĩnh quá mức, tiếp tục nâng ly lên uống một hơi, thản nhiên nói “Rốt cuộc các cậu cũng ở bên nhau rồi? Không dễ dàng.”Lần này ngược lại Nhất Thế bị hù. Với tính tình Hòa Tấn, anh nhất định sẽ cười mắng cô nhai lại, nhưng bây giờ nghe nói hai người cưới nhau lại không tỏ vẻ gì khác lạ, cứ như đang nghe một chuyện rất bình Tấn hỏi “Tống An Thần vẫn như cũ chứ? Vẫn là vương tử dịu dàng thời cấp ba hay sao?”Nhất Thế cười “Dáng vẻ thì chẳng thay đổi gì, nhưng…” Nhất Thế cảm thấy nội tâm Tống An Thần càng lúc càng khó lường, từ trước cô đã không suy đoán được nhưng chí ít cũng đoán được nước đôi, còn bây giờ cô cứ bất an hoảng sợ, không sao nhìn thấu Tấn khẽ chau mày, chờ Nhất Thế nói nốt.“Tớ không hiểu anh ấy.” Nhất Thế ngập ngừng nửa ngày chỉ có năm chữ này, nhưng đó là cảm giác chính xác của Nhất Thế với Tống An Tấn hừ một tiếng, giễu cợt “Cậu thì hiểu được ai?”Nhất Thế ngẩn Tấn chống trán cười, hơi xấu hổ, hết sức áy náy vì mình lỡ lời “Thật ra cậu không cần thấu hiểu cậu ta quá, cậu chỉ cần biết cậu ấy yêu mình là được. Quá hiểu một người, trái lại không tốt.”Nhất Thế cúi đầu, cô nghĩ chắc là Tống An Thần yêu cô nhưng cô không dám quả quyết. Bởi vì anh chưa từng nói với cô, anh yêu cô. Mà cô lại là kiểu phụ nữ trước nay luôn tự coi rẻ mình. Ngay cả bọn họ kết hôn, cô cũng cho là vì anh chịu trách nhiệm với mình.***Hai người ngồi trong nhà hàng không lâu lắm, chưa tới mười lăm phút liền đi. Hòa Tấn kiên quyết đòi đưa Nhất Thế về, cô cũng đồng ý. Lúc còn học cấp ba, Nhất Thế đã biết nhà Hòa Tấn rất giàu, ba mẹ đều ở nước ngoài, anh vừa tốt nghiệp liền xuất ngoại học MBA. Bây giờ là đại diện pháp lý cho hạng mục đầu tư lớn nhất thành phố A, đại BOSS tập đoàn Thụy Lực. Nhất Thế mỉm cười, sao lúc cấp ba không nhận ra tên này có triển vọng như thế?Ngồi trên Maybach, Nhất Thế hỏi “Sao cậu về nước?”“Ba tớ muốn về nước đầu tư, nhưng bên Pháp không dứt ra được nên để tớ về, có điều tớ cũng không ở lâu lắm.” Hòa Tấn nhìn chằm chằm phía trước, trong mắt mang theo tĩnh mịch như có như không song nét mặt thì hết sức bình thản. Điều này khiến Nhất Thế cảm thấy thời gian đúng là phương thuốc thần kỳ, những người đàn ông cô quen sao đều biết cách che giấu tình cảm thế này?“Sao lại không ở lâu?” Nhất Thế buột miệng.“Không có lý do ở lại.” Nụ cười thoáng hiện trên môi Hòa Tấn khiến Nhất Thế ngẩn người. Hòa Tấn chần chừ mấy giây, đột nhiên gọi “Nhất Thế.”“Hả?” Nhất Thế nghiêng mặt nhìn anh.“Năm đó… cậu nói với Tống An Thần, tớ có lỗi với cậu ấy.”Nhất Thế cười “Cậu làm gì mà có lỗi với anh ấy?”“Nếu không phải tại tớ, Lâm Nhược Hàm cũng không xảy ra chuyện, khiến gia đình cậu ấy tan nát. Đương nhiên, người tớ có lỗi nhất là Lâm Nhược Hàm.” Hòa Tấn mỉm cười bất lực, hai tay chống lên vô lăng thậm chí hơi run. Nhất Thế nhìn thấy, không biết vì sao trong lòng đau nhói, nghĩ đến chuyện không Tấn đưa Nhất Thế tới dưới lầu, quan sát khu Lăng Thiên, cười nói “Quả nhiên là khu nhà ở cao cấp nhất.”“Lần sau tới chơi.” Nhất Thế mỉm cười với anh.“Tại sao không phải hôm nay?” Hòa Tấn cười khẽ, đùa bỡn, cứ như muốn chờ Nhất Thế xấu hổ. Quả nhiên Nhất Thế không phụ mong đợi, mặt đỏ lên, ấp úng “Hôm nay trễ rồi, lên chơi không tiện.”“Sợ Tống An Thần bắt gặp?” Hòa Tấn hiểu ra gật đầu “Thằng khỉ này là cái thùng giấm, không chừng còn điên cuồng hơn chuyện đã làm hồi cấp ba đây.”Nhất Thế ngớ người, trong ấn tượng của cô, Tống An Thần và Hòa Tấn không chơi với nhau, còn chuyện làm hồi cấp ba là gì?“Cấp ba có chuyện gì thế?” Nhất Thế tò mò. Hiển nhiên là Hòa Tấn lỡ lời, anh lập tức im lặng, đổi đề tài “Ngày khác tớ đến chơi. Cậu vô nhà đi, tớ về đây.”Nhất Thế thấy anh không muốn nói cũng không hỏi nhiều, đưa mắt nhìn anh lái xe đi. Song cô vẫn hiếu kỳ, giữa Tống An Thần và Hòa Tấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Đêm, Nhất Thế định chờ Tống An Thần về lại ngủ quên đi mất. Lúc thức dậy, thấy chàng Tống đẹp trai đã nằm bên cạnh. Dáng vẻ anh luôn khiến người ta trầm trồ thưởng thức, nhìn mà động lòng. Có lúc Nhất Thế tưởng mình đang mơ, làm chủ người đàn ông thế lâu lắm rồi cô đã có ý nghĩ cất giấu người đàn ông này đi, biến thành của riêng. Sau khi cô trở về, dường như nằm mơ một giấc mơ rất dài, sau đó giấc mơ trở thành sự thật, người bên gối là người đàn ông cô mong nhớ nhiều năm. Cô không nén được đưa tay vuốt ve mặt anh, môi cong lên, người đàn ông này là của cô, cô có thể sở hữu, thích sờ thì sờ, thích nhìn thì nhìn. Chuyện xa vời trước kia hôm nay có thể đường đường chính chính như thế, tình yêu thầm kín của cô, đã có kết lén lút cười một mình không ngờ cảm xúc quá lớn, ảnh hưởng đến Tống An Thần đang ngủ không sâu lắm. Anh hơi nhíu mi, cựa người. Nhất Thế hoảng hồn, mở to mắt sợ anh tỉnh lại song cuối cùng Tống An Thần vẫn mở mắt ra. Anh vừa hé mắt liền thấy Nhất Thế mở to mắt, nhìn anh chớp chớp, giống như con búp bê vải đột nhiên sống động lên.“Dậy sớm thế?” Tống An Thần nhấc tay gác lên đầu, một cánh tay khác vòng qua ôm Nhất Thế, lười nhác hỏi “Vừa rồi mơ mộng gì thế? Sao em lại cười dê như vậy?”Nhất Thế vội vàng phủ nhận, có tật giật mình đáp “Em không có, anh nằm mơ rồi.”“Thế à?” Cánh tay Tống An Thần siết lại một chút, vùi Nhất Thế vào lòng anh, cúi đầu ngửi mùi thơm nhạt từ tóc cô, lẩm bẩm “Bà xã, vừa rồi anh nằm mơ.”“Hơ? Anh mơ gì thế?” Mặt Nhất Thế đỏ lên, hai tay chống vào ngực anh, hết sức xấu hổ.“Gọi ông xã mới nói cho em biết.” Tay Tống An Thần rục rịch trên lưng Nhất Thế, lúc có lúc không làm mặt Nhất Thế càng đỏ. Cô cắn răng, nghe nhịp tim mạnh mẽ bên tai, không theo quy luật, đập luân phiên. Cô rầu rĩ, tim cô đập nhanh đã đành, sao cả Tống An Thần cũng thế?“Ông xã.” Nhất Thế thẹn thùng chôn mặt trong lòng anh, hỏi nhỏ như muỗi kêu “Anh mơ gì thế?”“Ừ…” Tống An Thần đè cô xuống, híp mắt, vẻ mặt mờ ám cực điểm. Đột nhiên Nhất Thế ý thức được, mình bị lừa rồi, không phải anh nói mơ mà là muốn. Mặt Nhất Thế càng đỏ.“Làm tình.” Tống An Thần khởi động, làm chuyện mình muốn.“Lát nữa đi làm anh sẽ mệt mất.” Nhất Thế vất vả giữ lý trí, cô không cách nào bình tĩnh được trước thủ đoạn của Tống An Thần, lại thêm kỹ thuật của anh, cô đã không còn giữ được phòng tuyến cuối cùng rồi.“Vậy em ăn anh đi.” Miệng Tống An Thần nói thế nhưng người thì vẫn đè lên cô. Nhất Thế rầu rĩ nhìn anh, bĩu môi, tỏ vẻ đáng thương ra hiệu cho anh xuống.“Lần khác đi.” Anh ậm ừ, thì An Thần phớt lờ Nhất Thế nguýt mình, một “kim” chọc thẳng vào. Bác sĩ Tống tiêm “kim” chính xác vô cùng, không hề nể nang. Tay Nhất Thế quơ quào, lưng Tống An Thần lập tức thêm năm dấu máu. Bản lĩnh của y tá Diệp cũng không gọi là làm tình, chẳng qua là đầu giường bạo lực, sau đó là dâu tây…***Đúng như Nhất Thế nói, Tống An Thần thật sự mệt mỏi, một nửa là do thiếu ngủ, nửa còn lại là do “thể dục sáng sớm” quá kịch liệt. Trên đường đi làm, thỉnh thoảng Tống An Thần lại xoa nắn hai bên thái dương, một tay nắm chắc vô thời Nhất Thế cũng không biết nói gì. Khi hai người tách ra về phòng làm việc, Tống An Thần dặn cô “Mấy ngày tới làm xong em không cần chờ anh, tự về nhà trước nhé.”“Vâng.” Miệng Nhất Thế đồng ý nhưng trong lòng thấy trống trải, mất mát. Bây giờ hai người chung đụng thì ít mà xa cách thì dịp Triệu Cát Tường thất tình, Nhất Thế cũng muốn dành thời gian an ủi cô ấy. Triệu Cát Tường chớp đôi mắt to tội nghiệp “Nhất Thế, tan làm đi bar uống rượu với tớ đi.”Nhất Thế đặc biệt dị ứng hai từ quán bar, thật tình cô không dám tới đó nữa. Nhưng nhìn bộ dạng khổ sở căm hận tội nghiệp của Triệu Cát Tường, cô lại không đành lòng, hết sức miễn cưỡng đồng ý với cô thể không nói, tình trạng của Triệu Cát Tường cực kỳ tệ, tiêm thuốc phải tiêm vài lần mới trúng mạch máu, đau đến nỗi bệnh nhân kiện lên y tá trưởng. Đầu tiên Triệu Cát Tường còn nhịn, sau số lần ăn mắng nhiều quá, nhịn hết nổi, khóc lóc om sòm làm y tá trưởng cũng lúng một người đàn ông, Triệu Cát Tường trở nên yếu khi tan ca, Triệu Cát Tường sốt ruột lôi Nhất Thế đi bar uống rượu xả giận. Nhất Thế đành ngồi một bên nhìn Triệu Cát Tường nốc hết ly này đến ly khác vào bụng. Quán bar này nhìn cũng có vẻ đẳng cấp, người đến người đi, ăn mặc đều sáng chói, cũng có đẳng cấp. Lòng cảnh giác của Nhất Thế cũng giảm Triệu Cát Tường ngồi trước quầy bar uống cạn mấy ly Brandy, hơi rượu cũng bắt đầu ngấm. Nhất Thế giằng cái ly trong tay cô, “Đủ rồi, có chừng mực thôi, đau dạ dày đấy.”“Nhất Thế, Tiểu Trác Tử nói với tớ. Năm đó tớ và anh ta chia tay xong, một đêm anh ta và Tống An Thần mỗi người uống sạch hai bình Brandy.” Triệu Cát Tường chảy nước mắt, nghẹn ngào “Anh ta nói anh ta rất đau, rất hận tớ, trách tớ bỏ rơi anh ta.”Nhất Thế mím môi, định an ủi, Triệu Cát Tường đột nhiên chỉ vào Nhất Thế “Tiểu Trác Tử nói chúng ta cùng một loại người, đều thích vứt bỏ người ta rồi chạy trốn.” Triệu Cát Tường nấc lên, lại nói “Tiểu Trác Tử oán trách tớ luôn so sánh anh ta với Tống An Thần. Mẹ nó, bà đây so sánh anh ta với vương tử là giữ thể diện cho anh ta, anh ta bì được với Tống An Thần sao? Nhất Thế cậu đối xử với Tống An Thần như vậy khiến anh ta tuyệt vọng tìm quên trong men rượu, suýt nữa thì chết trong bệnh viện. Vậy mà Tống An Thần vẫn không thay lòng với cậu, đừng nói chạm tay con gái, đến nhìn cũng không thèm nhìn lấy một cái. Anh ta thì sao? Mẹ nó, anh ta tìm cô khác an ủi trái tim, còn nói cái gì mà tuyệt vọng vô lực, muốn chữa thương? Chữa bằng cách sà vào lòng cô nàng khác ư? Mẹ nó, đúng là mượn cớ mà. Đám con gái muốn sà vào lòng Tống An Thần có cả đống, sao anh ta không chọn cô nào?”Nhất Thế chấn động, thậm chí cô chẳng hay biết chuyện Tống An Thần từng vào bệnh viện, nghiêm trọng đến nỗi suýt Cát Tường quẹt mũi, căm phẫn bất bình “Nhất Thế, sao số cậu tốt thế, vớ được người đàn ông chung tình. Cái số tớ sao mà vứt đi, gặp phải gã cặn bã?”“Cậu say rồi.” Nhất Thế lôi khăn giấy trong giỏ ra đưa cho cô, ra hiệu đừng dùng tay mà lấy giấy lau mũi. Triệu Cát Tường cầm khăn giấy, hai tay che mũi hung hăng chùi, vất giấy xuống đất chụp hai vai Nhất Thế “Tống An Thần có anh hoặc em trai gì không? Giới thiệu cho tớ đi.”“Anh ấy là con một.” Nhất Thế thở dài, “Cát Tường, cậu lấy lại tinh thần đi.”“Tìm không được người nào mà lấy tinh thần cái gì?” Triệu Cát Tường vừa nấc cụt vừa mơ màng nhìn Nhất Thế. Cô đột nhiên che miệng, lắc la lắc lư chạy như điên vào nhà vệ sinh. Nhất Thế định đi theo nhưng thấy cô còn có thể chạy như bay, không đi theo nữa. Có điều tâm tình cô cũng gợn đó vì sao Tống An Thần uống rượu? Là vì cô sao?Đang suy nghĩ lung tung, một cô gái ngồi xuống bên cạnh cô, một tay chống lên quầy bar, một tay buông thõng xuống, mỉm cười nói “Cô khỏe không.”Nhất Thế liếc nhìn, nhận ra cô ấy. Thế giới này đúng là nhỏ bé, lại ngẫu nhiên gặp cô nàng cá tính lần trước. Nhất Thế đáp lại “Khéo thật.”“Đúng là rất khéo, không ngờ còn có thể gặp lại cô.” Cô gái thấy mấy cái ly cạn bày thành hàng trên quầy, không khỏi nở nụ cười ý vị “Tửu lượng của cô khá thật, uống nhiều như vậy còn không say.”“Tôi đi cùng bạn, là cô ấy uống.”“Ồ? Khéo thật, tôi cũng đi cùng bạn.” Cô gái bật cười, “Có điều nhắc mới nhớ, lần trước gặp thoáng qua, ông xã cô khá perfect, bất kể là dáng người, tướng mạo hay là tính cách. Tôi rất thích.” Chân mày khóe mắt cô ta toát ra sự hâm mộ nóng Thế tái xanh mặt, có người ngấp nghé chồng mình làm Nhất Thế nảy sinh cảm giác bất an. Cô gái này thừa nhiệt tình, khiến cô không so sánh được. Cả người cô ta từ trên xuống dưới đều ưu việt, Nhất Thế chỉ hơn cô ta một điểm là gặp Tống An Thần trước, chiếm được anh trước. Mà ánh mắt cô gái này tiết lộ cô ta không chấp nhất, hình như không quan tâm việc mình là kẻ thứ ba, chỉ cần có được Thế hơi tức giận, sầm mặt nói “Điều kiện của cô có thể tìm được người tốt hơn.”“No, tôi lăn lộn tình trường bao nhiêu năm, Your husband is a perfect guy in my eyes.”Cô ta đột ngột xổ ra một đống tiếng anh, hiển nhiên khiến Nhất Thế sửng sốt. Cô nghe hiểu, giật mình đơn giản là vì “trào lưu” của cô ta nhún nhún vai, đưa tay ra, thân thiện tự giới thiệu “Tôi là Judy, người Pháp gốc Hoa.”Nhất Thế thấy cô ta có vẻ chân thành, bụng dạ thẳng thắn, không giống người có ý đồ nhưng vừa rồi cô ta nhắc đến Tống An Thần thì ánh mắt tỏa ra tia nóng bỏng chói mắt quá mức khiên Nhất Thế phập phồng lo chần chừ, vừa định bắt tay tự giới thiệu thì đằng sau lưng cô có người gọi “Judy, đến sớm thế.”Judy ngồi trước mặt Nhất Thế mừng rỡ cười nói với người phía sau Nhất Thế “Tớ vô tình gặp vợ của người tớ nói là perfect ấy.” Nhất Thế đúng lúc quay đầu cười với người đằng người cùng đờ ra. Lâm Nhược Hàm đang cười lập tức sa sầm, khinh khỉnh cướp lời trước “Diệp Nhất Thế, khéo thật!”“Hả? Cô là Diệp Nhất Thế?” Judy kinh ngạc la lên “Nhược Hàm, đây là yêu tinh hại người Diệp Nhất Thế cậu nói hồi trước?”

bac si nhat the can gi